Khác hẳn với vở kịch đã diễn tại thành Tạp Mai Lạp trước đó, lần này là một trận công thành thực thụ, hơn nữa mục tiêu còn là một tòa kiên thành sừng sững trên đỉnh núi đá cao năm mươi mét.
Chỉ nội việc leo lên đường núi đã phải vượt qua quãng đường bảy, tám trăm mét, huống hồ còn phải đẩy theo các loại quân giới hạng nặng. Trong mắt những cỗ Liệp Long nỗ đang chiếm giữ điểm cao, bọn họ chẳng khác nào những cái bia sống.
Nhưng may mắn thay, trong trận chiến này, phe Cáp Nhĩ Tư lại chiếm ưu thế cực lớn.
Do đội kỵ sĩ Sư Thứu và đoàn pháp sư đều đã trở thành tù binh của Lâm Khắc, lực lượng phòng ngự ma pháp của Cô Ưng bảo lúc này đã suy giảm nghiêm trọng, khả năng phòng không vô cùng mỏng manh.




